Chín biến đổi:

Tôn Tử nói: Theo quy luật dùng quân, tướng lĩnh nhận mệnh lệnh từ vua, tập hợp lực lượng quân đội. Trên đất hoang vu không được nằm dài, ở ngã tư đường phải liên kết với các lực lượng khác, ở đất cắt đứt không được để lại, ở vùng bị vây thì phải tính toán kế sách, ở đất chết thì phải chiến đấu. Có những đường đi không được đi, có những địch quân không được tấn công, có những thành phố không được tấn công, có những vùng đất không được tranh giành, có những mệnh lệnh của vua không được tuân hành. Do vậy, tướng lĩnh nào hiểu thông lợi ích của chín biến đổi này thì biết cách dùng quân. Tướng lĩnh nào không hiểu thông lợi ích của chín biến đổi, dù biết địa hình cũng không thể khai thác được lợi thế của địa hình. Người chỉ huy quân đội mà không nắm rõ nghệ thuật chín biến đổi, dù biết được lợi điểm của địa lý cũng không thể sử dụng được sức mạnh của con người.

Chín biến đổi:

Vì thế người trí tuệ khi cân nhắc, phải cân bằng giữa lợi ích và hại ích. Khi cân nhắc lợi ích thì việc làm sẽ đáng tin, khi cân nhắc hại ích thì tai họa sẽ có thể giải quyết. Vì vậy, để khuất phục các chư hầu sử dụng hại ích, để điều động các chư hầu sử dụng việc làm, để thúc đẩy các chư hầu sử dụng lợi ích.

Chín biến đổi:

Vì thế khi dùng quân, không được trông cậy rằng địch không tới, mà phải trông cậy rằng chúng tôi sẵn sàng đón tiếp. Không được trông cậy rằng địch không tấn công, mà phải trông cậy rằng chúng tôi có điều không thể bị tấn công.

Chín biến đổi:

Vì thế tướng lĩnh có năm loại nguy hiểm: kiên quyết đến chết có thể bị giết, coi trọng sự sống có thể bị bắt làm tù binh, dễ nóng giận có thể bị sỉ nhục, có tiếng liêm khiết có thể bị xúc phạm, yêu thương dân có thể bị quvevãnrầy. Tất cả năm loại nguy hiểm này là lỗi của tướng lĩnh, là tai họa của việc dùng quân. Quân bại tướng tử thường do năm nguy hiểm này gây ra, không được không xem xét kỹ lưỡng.