Nếu kể về những thương gia gỗ nổi tiếng thời Nhật trị ở Đài Loan, tên tuổi Tô Hữu Nhượng của Đức Phong, Triệu Thạch Quân của Vinh Phát, Trần Dực của Đức Hưng, Chu Ôn của Hợp Thành đều có tiếng giang hồ. Nhưng nếu phải chọn vị bác tài ba đa năng nhất, chắc chắn không ai khác được ngoài Tô Hữu Nhượng.
Trên tờ Đài Loan Nhật Nhật Tân Báo ngày 14 tháng 5 năm 1929, có dòng chữ như thế này: "Ông Tô Hữu Nhượng ở Gia Nghĩa - người buôn bán gỗ A-lì Sơn có một tay - vừa mới lên Bắc". Vậy Tô Hữu Nhượng là nhân vật nổi tiếng cỡ nào mà báo chí phải đưa tin riêng về chuyến đi của ông? Thậm chí, bài viết còn tặng ông cái tên "người buôn bán gỗ A-lì Sơn cỡ cả".
Tô Hữu Nhượng (1879-1943) (Nguồn: Tô Cốc Phân cung cấp)
Có lẽ hình ảnh vị "bá chủ" kinh doanh gỗ của Tô Hữu Nhượng quá sâu đậu trong tâm trí mọi người, nên khi cháu gái ông - Tô Cốc Phân - tâm sự về những câu chuyện về ông mà cô sưu tầm từ những người thân, thì hoàn toàn lật ngược lại hình ảnh của một ông chủ gỗ giàu có.
Tô Cốc Phân kể lại tại "Nhà cũ nhà Tô" những câu chuyện về thời thơ ấu sống tại đây (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio tại "Bảo Tàng Gạch Hoa")
Một, câu đối ở cổng Đại Thiên Phủ - bộc lộ xuất thân của Tô Hữu Nhượng
Mặc dù chưa bao giờ gặp mặt ông nội, nhưng trong ký ức của cháu gái Tô Cốc Phân, Tô Hữu Nhượng là một vị ông nội theo truyền thống, là một ông chủ quan tâm đến công nhân, hơn nữa là một vị văn nhân ưa yêu cảm thơ, điêu luyện thư pháp và họa phẩm.
Tô Cốc Phân còn nhớ, trong những câu chuyện gia đình có một lời nói như thế: "Ông nội Tô Hữu Nhượng từng hỗ trợ việc tái thiết Đại Thiên Phủ Nam Kôn Sơn". Nhưng ông ấy đã đóng góp cái gì, đặt ở đâu thì không ai biết. Gia đình đã tìm đến Đại Thiên Phủ nhiều lần, nhưng không thể tìm được dấu tích của Tô Hữu Nhượng.
Lúc gia đình đã từ bỏ việc tìm kiếm, cho rằng đó có thể chỉ là tin đồn thất thiệt, thì tình cờ gặp được Hồng Cao Lưỡi - tổng thư ký của Đại Thiên Phủ. Ông Hồng Cao Lưỡi cho họ biết, những cây cột đá ở cổng chính là do Tô Hữu Nhượng tài trợ mà dựng lên. Gia đình Tô cũng phát hiện rằng chữ viết trên câu đối cổng hoàn toàn giống với một bộ câu đối trong bộ sưu tập của Tô Hữu Nhượng, sau khi đối chiếu, họ xác nhận rằng câu đối cổng Đại Thiên Phủ Nam Kôn Sơn chính là được khắc từ bộ câu đối mà Tô Hữu Nhượng sưu tầm lên cột đá.
Câu đối cổng Đại Thiên Phủ Nam Kôn Sơn và bộ câu đối do Tô Hữu Nhượng sưu tầm (Nguồn: (Trái) Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio; (Phải) "Bộ Sưu Tầm Quý Báu Của Tô Hữu Nhượng" được Tô Chí Thành biên soạn, Tô Cốc Phân cung cấp)
Tại sao Tô Hữu Nhượng lại chọn tài trợ cho Đại Thiên Phủ Nam Kôn Sơn ở Đài Nam? Điều này phải kể lại mối duyên của Tô Hữu Nhượng với Đài Nam.
Tô Hữu Nhượng sinh ra ở Đài Nam, cha mẹ ông kinh doanh buôn bán trầu cau tại Mã Tổ Cảng - một nhánh của Phật Đầu Cảng, một trong năm cảng lớn của Ngũ Điều Cảng ở Đài Nam. Tô Hữu Nhượng từng làm học viên ở tiệm vải, sau khi kết hôn dưới sự ủng hộ của vợ, ông đã đến Đậu Lục kinh doanh mua bán sản phẩm rừng. Khi ngành khai thác lâm sản A-lì Sơn phát triển, Tô Hữu Nhượng nhận thấy cơ hội kinh doanh trong lĩnh vực gỗ, nên dần dần tham gia vào ngành gỗ ở Gia Nghĩa, thành lập "Cửa Hàng Gỗ Đức Phong" năm 1915. Năm 1916, ông chính thức kết thúc hoạt động kinh doanh ở Đậu Lục, định cư ở Gia Nghĩa và tập trung phát triển Đức Phong.
Việc Tô Hữu Nhượng lựa chọn tài trợ cho việc sửa tôi Đại Thiên Phủ Nam Kôn Sơn có lẽ là một cách thể hiện tình cảm khởi nghiệp từ Đài Nam, để sau này có thể phản hồi lại quê hương.
Hai, chưa nhận giáo dục mà lại tài năng về thư pháp, viết thơ vẽ tranh
Dù công việc chính là kinh doanh gỗ, nhưng Tô Hữu Nhượng lại có tài năng đặc biệt với thư pháp.
Thời Nhật trị, khi nữ họa sĩ và thư pháp gia Lý Đức Hòa cùng với Tô Hiếu Đức, Lâm Ngọc Thư, Ngô Văn Long và những người khác thành lập "Liên Ngọc Thơ Chung Xã" - một hội thơ, họ đã mời Tô Hữu Nhượng gia nhập và ông đã được bổ sung là thành viên của hội sách pháp.
Cả Lý Đức Hòa và Tô Hữu Nhượng đều sử dụng phương pháp "bút sắt" để luyện tập thư pháp. Lý Đức Hòa từng mô tả quá trình luyện tập: "Cầm bút sắt (một cây nặng nửa cân hay mười hai hai) sáng và tối ít nhất hai lần, ngồi thẳng, thân thể thẳng, hai tay cùng giữ một bút sắt, sau khi quen dần thì tay phải cầm bút lại qua lại, tay trái dù không cầm nhưng vẫn giữ tư thế cùng chuyển động, từ hai mươi lần hay năm mươi lần có thể lên đến một trăm lần, mỗi tuần thay đổi một lần".
Yêu cầu cao về thư pháp của Tô Hữu Nhượng đã giúp ông trở thành một trong những nhà thư pháp tiêu biểu của Đài Loan gần đại, nhiều người đời sau đã đến học thư pháp với ông, trong đó có Trần Trọng Quang - con trai của họa sĩ Trần Trừng Ba Lan, đã học viết chữ theo Tô Hữu Nhượng từ thời thơ ấu.
Bài thư pháp "Dòng Chảy Không Dứt" của Trần Trọng Quang (Nguồn: "Dòng Chảy Không Dứt", Trần Trọng Quang, Bộ Sưu Tầm của Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật Thành Phố Gia Nghĩa, Quỹ Văn Hóa Trần Trừng Ba Lan cung cấp)
Vì chữ viết thư pháp của Tô Hữu Nhượng lạnh lùng và ngay thẳng, ông tự cho rằng các tác phẩm của mình có thể đe dọa được quỷ thần, nên ông đặt cho mình bút danh là "Cư Sĩ Khiếp Quỷ" và đặt tên phòng sách của mình là "Phòng Miễn Quỷ Canh". Nơi này cũng trở thành địa điểm gặp gỡ của nhiều nhà thơ. Vào thời đó, những nhân vật quan trọng của giới văn học như Triệu Kiếm Tuyền (Triệu Nhã Phúc) - tổng biên tập của tờ "Báo Lá Cải Ba Sáu Chín" nổi tiếng, cùng Trịnh Nguyên Ngũ - người giỏi về thơ Hán và văn học Hán, đều từng gặp gỡ tại đây.
Bài thư pháp "Phòng Miễn Quỷ Canh" do Trịnh Dạo Lâm - thư pháp gia nổi tiếng ở Lộc Cảng - tặng cho Tô Hữu Nhượng, nguyên được treo trong phòng sách của Tô Hữu Nhượng (Nguồn: "Bộ Sưu Tầm Quý Báu Của Tô Hữu Nhượng" được Tô Chí Thành biên soạn, Tô Cốc Phân cung cấp)
Những vị văn nhân này yêu thích gặp gỡ tại "Phòng Miễn Quỷ Canh", không chỉ vì Tô Hữu Nhượng cung cấp một không gian thoải mái, mà quan trọng nhất là vì tài năng văn chương phong phú của Tô Hữu Nhượng rất phù hợp với các vị văn nhân này. Lúc đó, khi đội hạm đội Nhật Bản đi qua cảng Cao Hùng, Tô Hữu Nhượng cảm thấy sâu sắc và viết những câu thơ tràn đầy khí thế:
Thái Bình Dương trên xếp thành hàng cảng sông,
Hải quốc nam nhi ý khí vô cùng hùng vĩ,
Gửi lời cá voi hãy tránh kiêu ngạo,
Nơi cờ bình minh chiếu khắp lắng sóng mênh mông.
Bài thơ và văn chương của Tô Hữu Nhượng giúp hiện ra sinh động hình ảnh của những thủy thủ trên tàu với lòng tự hào bao trùm, điều này cho thấy tài năng văn học của ông.
Bài thư pháp "Cảm Thấu Khi Hạm Đội Đế Quốc Đến Cao Hùng" của Tô Hữu Nhượng (Nguồn: "Cảm Thấu Khi Hạm Đội Đế Quốc Đến Cao Hùng", Tô Hữu Nhượng, Bộ Sưu Tầm của Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật Thành Phố Gia Nghĩa, Quỹ Văn Hóa Trần Trừng Ba Lan cung cấp)
Nhiều bài thơ và bài văn của Tô Hữu Nhượng có chủ đề xuất phát từ tư tưởng truyền thống Nho giáo, thể hiện nguyên tắc quản lý gia đình ngay thẳng của một vị cha truyền thống. Theo những lời chia sẻ từ những thành viên gia đình, Tô Hữu Nhượng thường treo tấm ảnh rubbings của Chí Thánh Tiên Sinh (Khổng Tử) ở phòng khách, hy vọng các con em sẽ nỗ lực học tập, đọc sách nhiều hơn để khi lớn lên sẽ có thành tựu. Thậm chí khi Tô Hữu Nhượng đã lâm bệnh trên giường, ông vẫn lúc nào cũng nhớ căn dặn con trai nuôi Tô Quang Hỷ phải chăm sóc tốt cho những người em và khuyến khích họ học tập hơn, để họ có thể nhận được nền giáo dục tốt hơn.
Bộ câu đối bảy từ viết bởi Tô Hữu Nhượng (Nguồn: "Bộ Câu Đối Bảy Từ", Tô Hữu Nhượng, Bộ Sưu Tầm của Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật Thành Phố Gia Nghĩa, Quỹ Văn Hóa Trần Trừng Ba Lan cung cấp)
Ba, đóng góp cho lễ tế tại đền Thành Hoàng và hỗ trợ tế lễ cho những hài cốt vô chủ
Đứng trước đền Thành Hoàng ở Gia Nghĩa, Tô Cốc Phân chỉ vào bia ghi lại việc cải tạo cổng và cho biết Tô Hữu Nhượng là một trong những người tài trợ cho đền Thành Hoàng, ông thường xuyên hỗ trợ các hoạt động lễ tế tại đền Thành Hoàng ở Gia Nghĩa, thậm chí từng đảm nhiệm vai trò đại diện của đền Thành Hoàng, là một người tích cực tham gia các hoạt động xã hội.
Bia khắc "Ghi Chép Việc Cải Tạo Đền Thành Hoàng Gia Nghĩa" được trưng bày tại đền Thành Hoàng Gia Nghĩa cho thấy năm 1938 hoàn thành việc cải tạo đền, trong đó Tô Hữu Nhượng tài trợ hai trăm yên, cùng những thương gia gỗ nổi tiếng khác như Thái Trường Xuân, Chu Ôn, Phan Sùng Sơn và những người khác (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio)
Ngoài ra, "Bia Đền Sùng Linh" ở Gia Nghĩa cũng có liên quan đến Tô Hữu Nhượng. Năm 1935, chính quyền dự định xây dựng một sân golf tại phía nam đỉnh Sơn Tử, phía tây nam của Hồng Mao Bì. Tuy nhiên nơi này là địa hình lạc trong núi non gợn sóng, dòng suối chảy quanh co, được gọi là "vị trí địa lý phúc địa nơi trâu nằm ngủ", từ xưa đã là nơi lý tưởng để xây dựng mộ. Những hài cốt cũ này nếu có thân nhân còn sống có thể được dịch chuyển, nhưng nếu là mộ vô chủ thì sẽ đối mặt với nguy cơ bị phá dỡ. Vì vậy, những người có hiểu biết ở Gia Nghĩa đã tập hợp các hài cốt vô chủ lại, xây dựng Đền Sùng Linh để tế lễ. Tô Hữu Nhượng cùng với Hội Tông Nhân Tô đã hỗ trợ quỹ xây dựng, thậm chí còn trực tiếp đảm nhiệm vai trò thành viên Ủy Ban Xây Dựng, lập bia ghi lại Đền Sùng Linh để lưu lại kỷ niệm.
"Bia Đền Sùng Linh" nằm bên đường Học Phủ ở Thành Phố Gia Nghĩa cũng cho thấy Tô Hữu Nhượng xếp hạng trong thành viên Ủy Ban Xây Dựng (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio)
Vậy cửa hàng gỗ Đức Phong do Tô Hữu Nhượng kinh doanh thịnh vượng như thế nào, để ông có đủ năng lực tài chính hỗ trợ các hoạt động xã hội lớn nhỏ ở Gia Nghĩa?
Cửa hàng gỗ Đức Phong dưới sự quản lý của Tô Hữu Nhượng là một trong ít ỏi các cửa hàng gỗ do người Đài Loan quản lý mà có danh hiệu "bá chủ", có khả năng mua trực tiếp gỗ thô từ Nhà Máy Xử Lý Gỗ Gia Nghĩa. Theo ký ức của Tô Cốc Phân, vào thời đó, những nhà máy đường phố ở khu vực Vân Nam gần như đều đặt hàng gỗ A-lì Sơn từ Cửa Hàng Gỗ Đức Phong, mà số lượng những nhà máy đường phía này rất lớn, do đó cứ tới dịp Tết Nguyên Đán, gia đình lại chuẩn bị đầy nhà những cơm cua vàng óng hàng đầu để tặng lại cho những nhà máy này, để cảm ơn họ vì những đơn hàng suốt cả năm. Mặc dù Tô Cốc Phân không rõ ông nội kiếm được bao nhiêu tiền từ việc bán gỗ mỗi năm, nhưng từ những lời mô tả của những người thân, những đơn hàng lớn từ các nhà máy đường có thể nhìn thấy rằng lúc đó cửa hàng nườn nườn khách hàng, kinh doanh rất thịnh vượng.
Chính vì sự thịnh vượng của công việc nên số lượng công nhân xử lý gỗ cũng rất đông. Tô Cốc Phân còn nhấn mạnh đặc biệt, lúc đó gia đình ăn cơm, phải dùng những thùng gỗ lớn để đựng cơm và canh, đặt lên bàn, và cơm gần như bị chia sẻ hết ngay lập tức, những ai đến muộn còn phải chờ vòng tiếp theo.
Đằng sau những tấm bia ở Đền Thành Hoàng Gia Nghĩa và Đền Sùng Linh, chúng tôi nhìn thấy một vị ông chủ cửa hàng gỗ Tô Hữu Nhượng kinh doanh thành công, nhưng cũng đồng thời nhìn thấy một vị Tô Hữu Nhượng nhiệt tình tham gia các hoạt động xã hội và công ích.
Bốn, Nhà Cũ Nhà Tô
Tuy nhiên, cửa hàng gỗ Đức Phong mà chứa chất được nhiều câu chuyện về Tô Hữu Nhượng hiện nay ra sao?
"Lúc tôi còn nhỏ, gia đình tôi vẫn còn kinh doanh một ít gỗ, mặc dù không còn lớn lắm nữa" - Tô Cốc Phân kể lại: "Khi tôi có nhớ, gia đình chúng tôi chỉ còn lại ngôi nhà phố ở giữa, những căn nhà gỗ thấp ở hai bên đã không còn là tài sản của chúng tôi nữa." Khi Tô Cốc Phân sống ở đó, phần lớn những gì từng thuộc về Cửa Hàng Gỗ Đức Phong đã được bán đi, quy mô đã giảm so với thời Tô Hữu Nhượng, "nhưng cho đến khi tôi được mười vài tuổi và rời đi, nơi đó vẫn luôn là trung tâm cuộc sống của tôi, chứa đựng rất nhiều kỷ niệm".
Nhà Cũ Nhà Tô, chính là "Bảo Tàng Gạch Hoa" ngày nay, mặt tiền vẫn được giữ lại. Tòa nhà phố này về ban đầu là công trình ba gian, hiện nay được chia thành ba hộ; bên ngoài phố là những căn nhà gỗ thấp hai bên, được sử dụng để xử lý gỗ, bây giờ đã được xây dựng lại toàn bộ (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio tại "Bảo Tàng Gạch Hoa")
"Ngôi nhà phố" mà Tô Cốc Phân nói đến là một tòa nhà cao hai tầng, được chia thành ba phòng ở phía tây, giữa và phía đông, những khúc gỗ luôn được xếp ở giữa ngôi nhà phố, phía đông có quầy hàng, đây là nơi quan trọng để tiến hành giao dịch gỗ. Những đứa trẻ cũng rất biết quy tắc, không dám chạy vào đây để chơi đùa. Còn phía tây, từ lúc Tô Cốc Phân có nhớ, nó đã được bán cho một gia đình bán nước hoa.
Tô Cốc Phân chỉ ra rằng đây nên là "ánh sáng dưới mái" (tầng dưới mái mở), lúc nhỏ cô thường chơi đây với những người hàng xóm. Bây giờ không chỉ được phân chia hai bên, nó cũng trở thành một phần của không gian trong nhà. Cửa lớn trước đây nên nằm ở vị trí khung cửa đó, và những tấm biển hiệu cũng không phải là những gì nhà Tô sở hữu ban đầu (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio tại "Bảo Tàng Gạch Hoa")
Mặt tiền nhà Tô là kinh doanh gỗ, còn những vấn đề về ăn uống thì được giải quyết ở phía sau. "Tôi nhớ phía bên phải kia (chỉ phòng phía đông) phía sau là một bếp rất truyền thống, có một cái bếp lò lớn, nơi đó luôn là chiến trường của mẹ và chị dâu tôi, họ nấu ba bữa cơm cho cả gia đình" - Tô Cốc Phân chỉ vào phía sau phòng phía đông nhân qua bức tường, kể về những bài trí trong quá khứ, "sau khi nấu xong, ở phía sau đây có một cái bàn tròn lớn, những món ăn được dẫn lên bàn, cả gia đình ngồi quanh bàn tròn ăn cơm cùng nhau".
Sau bữa ăn, Tô Cốc Phân vẫn nhớ những người lớn luôn bắt họ sớm trở về phòng để học bài, nhưng con đường đi cầu thang lên tầng hai đã không còn như trong ký ức của cô lúc nào vì ngôi nhà đã được chuyển nhượng nhiều lần và sửa chữa. Tầng hai của ngôi nhà phố, phần giữa chính là phòng kính nghiêm, trong quá khứ có một bàn thần để cúng tổ tiên, hai bên có bốn ghế thái sư, không khí trang nghiêm tôn kính đó là những gì lưu lại từ thời ông nội.
Phòng Kính Nghiêm của Nhà Cũ Nhà Tô, có thể được phân biệt từ những viên gạch hình lục giác khác nhau, những viên gạch này vẫn được giữ lại cho đến nay (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio tại "Bảo Tàng Gạch Hoa")
Tô Cốc Phân từ nhỏ đã yêu thích cảnh vật ngoài cửa sổ phòng của mình, lúc đó cửa sổ hướng ra sát rails đường sắt, phía ngoài là những cánh đồng rộng mênh mông, khắp nơi chất đầy những khúc gỗ.
Nói tới đây, Tô Cốc Phân không thể không cười: "Chúng tôi vẫn phải mọi lúc chú ý, đôi khi những chiếc xe bò qua lại bất chợt dừng lại và xả thải; nếu nghe từ xa tiếng chuông đường ngang, tiếng còi xe lửa, chúng tôi sẽ vội vàng đóng cửa sổ lại. Vì nếu không đóng cửa sổ, chúng tôi sẽ bị khói xe lửa làm đen sạm mặt ngay lập tức". Đây là kỷ niệm chung của những hộ gia đình sống bên cạnh đường sắt A-lì Sơn.
Lúc Tô Cốc Phân còn nhỏ, phòng sách của cô hướng thẳng ra phía sau nhà - đường sắt A-lì Sơn (Nguồn: Chụp ảnh bởi Chuyện Xưa StoryStudio tại "Bảo Tàng Gạch Hoa")
Bây giờ, những kỷ niệm như thế dần dần biến mất theo từng thế hệ. Ngành công nghiệp gỗ ở Gia Nghĩa từng dựng nên một Gia Nghĩa sôi động và tươi sáng, đâu đâu trên phố cũng có thể thấy bóng dáng của những thương gia gỗ, nhiều người trong họ là những người chuyển đến từ nơi khác để làm ăn, lớn lên cùng với ngành công nghiệp gỗ của Gia Nghĩa, Tô Hữu Nhượng - ông nội của Tô Cốc Phân - chính là một trong số họ.
Qua những lời kể của Tô Cốc Phân, chúng ta nhìn thấy được một khía cạnh của thương gia gỗ Tô Hữu Nhượng yêu thích văn học và nghệ thuật, nhiệt tình tham gia các hoạt động xã hội, đó là những gì không xuất hiện trên các trang báo tạp chí, nhưng lại là một hình ảnh thực thụ của Tô Hữu Nhượng, cũng chính là Tô Hữu Nhượng trong trái tim của cháu gái.
Đọc Thêm:
Gỗ A-lì Sơn có thực sự được vận chuyển đến Nhật Bản để xây dựng đền thờ? - Những khúc sót được bỏ qua trong lịch sử Đài Loan
Bài viết này do Cơ Quan Quản Lý Đường Sắt và Tài Sản Văn Hóa A-lì Sơn và Chuyện Xưa StoryStudio cùng sản xuất
"Mùi Thơm Lồng Lung: Một Chuyến Du Lịch Qua Nhà Máy Xử Lý Gỗ Gia Nghĩa Vào Thời Kỳ Nhật Trị"
Đặt trước cuốn sách này
Mỗi khi những khúc gỗ được vận chuyển xuống núi, phố công xưởng xử lý gỗ lại bắt đầu nhộn nhịp. Giữa mùi thơm của gỗ đinh hương thơm phức, lẫn trong tiếng tách tành bay tứ tung của bụi gỗ và tiếng ồn chói tai của máy móc, tạo nên bức tranh sinh động của cuộc sống hàng ngày của những công nhân xử lý gỗ ở Gia Nghĩa.
Mở sách ra, bắt đầu một chuyến du lịch lung linh từ Nhà Máy Xử Lý Gỗ Gia Nghĩa. Chúng ta sẽ quay trở lại Gia Nghĩa cách đây một trăm năm, qua những câu chuyện nhỏ lẻ, để cùng chia sẻ cảnh tượng cuộc sống chung của những người xử lý gỗ.
Đặt trước
Từ đây, còn có những phần quà đẹp mắt!
-
Thời gian đặt trước: Từ bây giờ cho đến hết ngày 15 tháng 8.
-
Phương án đặt trước:
Phương án một "Mùi Thơm Lồng Lung" (Sách): 405 Nhân dân tệ, tặng kèm bộ sưu tập bưu thiếp 1 bộ.
Phương án hai "Mùi Thơm Lồng Lung" (Sổ tay): 288 Nhân dân tệ, tặng kèm một nhãn sách ngẫu nhiên.
Phương án ba "Mùi Thơm Lồng Lung" (Sách + Sổ tay): 700 Nhân dân tệ, tặng kèm bộ sưu tập bưu thiếp 1 bộ, 2 nhãn sách và 1 tấm dán vé.
-
Đơn vị xuất bản: Cơ Quan Quản Lý Đường Sắt và Tài Sản Văn Hóa A-lì Sơn
-
Đơn vị thực hiện: Chuyện Xưa StoryStudio
Ghi chú:
[1] "Người Kinh Doanh Gỗ A-lì Sơn Tô Hữu Nhượng Ở Gia Nghĩa Vừa Mới Lên Bắc", Đài Loan Nhật Nhật Tân Báo, 1929.05.14.
[2] Tô Cốc Phân: Con gái của Tô Khuông Phụ - con trai do Tô Hữu Nhượng sinh với người vợ hai Tô Ngô Mau. Cô Tô đã sưu tầm những câu chuyện về Tô Hữu Nhượng từ những thành viên gia đình và công bố một bài viết có tiêu đề "Mối Liên Hệ Giữa Cuộc Đời Và Các Hoạt Động Văn Hóa Nghệ Thuật Của Thương Gia Gỗ Và Nhà Thư Pháp Tô Hữu Nhượng Thời Kỳ Nhật Trị Gia Nghĩa" trên tạp chí "Nghiên Cứu Gia Nghĩa". Xem Tô Cốc Phân, "Mối Liên Hệ Giữa Cuộc Đời Và Các Hoạt Động Văn Hóa Nghệ Thuật Của Thương Gia Gỗ Và Nhà Thư Pháp Tô Hữu Nhượng Thời Kỳ Nhật Trị Gia Nghĩa", công bố tại Hội Thảo Học Thuật Quốc Tế "Nghiên Cứu Gia Nghĩa" Lần Thứ 16 (2020.10.30-31).
[3] Sau khi gia đình Tô Cốc Phân rời khỏi Nhà Cũ Nhà Tô, nó đã trải qua nhiều lần chuyển nhượng, hiện nay được "Bảo Tàng Gạch Hoa" tiếp quản. Mặc dù bố trí không còn giống như lúc Tô Cốc Phân sống ở đó, nhưng vẫn còn lưu giữ lại một số chi tiết nhỏ.



